3/5/16
23/11/15
31/10/15
6/9/15
Khi bạn thực sự yêu một người, sẽ chẳng còn lý do gì để bỗng nhiên nổi cáu hay bực tức, càng chẳng có nguyên cớ để đột ngột chia tay vì bạn sẽ hiểu người ta trước khi kịp trách móc hay đổ lỗi.
Lê Nguyễn Nhật Linh
Người ta bảo tình yêu bản chất vốn dĩ là ích kỷ. Nhưng suy cho cùng, nếu bạn ích kỷ trong tình yêu thì rốt cuộc bạn yêu người đó, hay chỉ yêu chính bản thân mình?
Bạn nghi ngờ và ghen tuông nhiều hơn sẻ chia và chăm sóc. Vậy bạn lúc đó có nghĩ cho nửa còn lại không? Hay bạn chỉ còn biết đến mong - muốn - sở - hữu của cá nhân?
Bạn thường xuyên giận dỗi, tức tối và tự ái. Cơn nóng đốt rực thiêu trụi cả yêu thương nồng ấm. Vậy bạn những lúc như thế bạn lo lắng cho người đó hơn hay quan tâm đến cảm xúc tồi tệ của riêng bạn hơn.
Trong một câu chuyện tình, nếu bạn để cái "Tôi" đứng trên cả tình yêu thì bạn còn có quyền đòi hỏi hạnh phúc? Nếu như bạn nghĩ tình yêu là một cuộc chiến, kẻ nào yêu trước, kẻ đó thiệt, kẻ nào bị chia tay, kẻ đó chịu thua và nhận nhục. Vậy thì bạn còn mơ mộng "mãi mãi bên nhau"? Đã bao lần bạn đặt lên bàn cân: Tình yêu và Tự trọng.
Tại sao câu chuyện của bạn có quá nhiều gam màu tối, có những khoảnh khắc căng thẳng đến ngạt thở, vô số áp lực dồn nén… Rồi mọi thứ rối tung, đến mức cần tuyệt tình để cắt đứt chấm dứt. Hãy tỉnh táo và một lần tự hỏi tại sao lại xa nhau khi tình còn da diết?
Cho đến khi bạn thực sự yêu một người, sẽ chẳng còn lý do gì để bạn bỗng nhiên nổi cáu hay bực tức, càng chẳng có nguyên cớ để đột ngột chia tay. Vì bạn yêu người đó hơn cả bản thân mình, bạn sẽ hiểu người ta trước khi kịp trách móc hay đổ lỗi.
Bạn sẽ đứng vào vị trí của người đó và chấp nhận mọi thứ - trước khi ngu dại dẫm đạp tất cả và đau khổ đứng trên đống đổ nát còn lại - sau một chuyện tình chia đôi. Bạn sẽ biết rõ là người ta bận rộn đến đâu và ai cũng cần một khoảng trời riêng để tự do thở. Bạn sẽ không còn dằn vặt mình cũng không còn đổ lỗi người đó vô tâm hay lạnh nhạt nữa.
Tình yêu sẽ dạy cho bạn rất nhiều điều giá trị, kể cả sự thương tổn cũng khiến bạn mạnh mẽ hơn. Thế nên, khi tình đã đến thì hãy cứ yêu đi, đừng cô độc nữa!
Có một sự thật mà không phải ai cũng nhận ra: "Có một ai đó để yêu - đã là hạnh phúc lắm rồi, đừng đòi hỏi gì nhiều hơn nữa bởi vì đơn giản là lúc cô đơn, "có - người - yêu" đã là đòi hỏi lớn nhất rồi". Đừng để đến lúc người yêu thành người lạ, mới đau đớn hiểu rằng: Ta yêu người, hơn cả chính bản thân.
Theo ngoisao.net
10/3/15
12/12/14
12/11/14
27/8/14
13/6/14
9/11/13
“Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã”
25/6/13
15/6/13
The traveller, khách du lịch, lại vấp phải giới hạn về thời gian và tâm trạng. Họ thường đang quá vui để khám phá nơi chốn mới hoặc đang mang lòng trĩu nặng, mong cảnh vật lạ sẽ xóa tan ưu tư, nên sẽ mất đi ánh nhìn tỉ mỉ sự vật, hiện tượng đang biến đổi chung quanh. Hơn nữa "khách du lịch" đương nhiên phải có thời gian lưu trú, ngắn dài tùy trường hợp nhưng nhất định sẽ rời đi
Chỉ có người đi đường mới có the tự do xê dịch, dùng lòng khách quan mà nhận xét mọi sự, có thời gian rộng rãi ngắm nghía , lắng nghe dân tình thế thái, đồng thời chẳng ai để tâm đến sự tồn tại của hắn trong câu chuyện, một kẻ bên lề, chỉ quan sát rồi nghĩ ngợi
May mắn nhất, người đi đường là kẻ có thể dừng chân bất cứ lúc nào, ở đâu miễn là họ tìm ra nơi họ thuộc về.....
.
.
.
.
..
.
.
.
.
Dài dòng viết về bút danh để người đọc có thể hiểu lý do "người đi đường" thích nói về những thứ linh tinh, vụn vặt và đôi khi vớ vẩn một cách kì lạ ở chuỗi bài viết sau :)
11/6/13
21/12/11
Nhiều lần, tôi vẫn thường hay hỏi mợ: “Cao hơn thiên đường là gì hả mợ?” Mợ thường nói rồi một lúc nào đó, con sẽ biết.Tôi chẳng rõ đó có phải là đáp án mà người lớn luôn dành cho lũ trẻ khi họ không biết chính xác phải trả lời thế nào cho đúng hay không. Nhưng tôi vẫn tin là mợ biết. Có điều mợ không bao giờ nói ra. Mợ muốn tôi tìm hiểu và tự khám phá ra những câu hỏi của mình, bằng cách này hoặc cách khác, như tìm đọc ở sách. Khi không thể nào tìm ra được, mợ mới nói tôi nghe. Và những đáp án của mợ bao giờ cũng làm tôi suy nghĩ rất lâu.
Ví như có lần tôi hỏi về cha mẹ tôi ở đâu, sao tôi không có. Mợ đăm chiêu rồi đáp: “Trong cuộc đời mỗi người, họ thường đánh rơi cái này cái kia, như có lúc con làm rơi mấy cây bút, thước kẻ vậy. Và cha mẹ con đã lỡ làm rơi con – niềm hạnh phúc lớn lao mà chắc chắn họ rất đang phiền muộn và tìm kiếm!”. Tôi đã suy nghĩ nhiều về câu trả lời đó của mợ. Nhưng một đứa con nít thì không thể suy nghĩ gì quá sâu xa cho được. Tôi dần lãng quên và chấp nhận một ngày nào đó cha mẹ sẽ tìm ra tôi, vì tôi là niềm hạnh phúc, mà con người thì ai cũng cần có hạnh phúc cả. Sau này lớn lên tôi hiểu mất một thứ, tìm lại không phải bao giờ cũng thấy. Và không phải ai cũng muốn tìm vì họ cố tình đánh rơi…
Tôi không biết tên mợ. Ai cũng gọi mợ là mợ nên tôi gọi theo.Theo người Bắc cũng có nghĩa là mẹ, nhưng với tôi, tiếng “mợ” là một tiếng gọi rất đặc biệt, thân thương, giống như mẹ và cũng giống như bà. Mợ khoảng 60 tuổi. Mợ nói khi nào mợ mất đi, mợ mong mình đừng làm người, đừng làm tiên phật, chỉ mong được làm hư vô. Chết là hết, thế thôi. Tôi tự hỏi đó phải chăng là nơi cao-hơn-thiên-đường mà mợ từng nói đến?
Mợ kể rằng mợ cũng có chồng và có con từ năm mới 19 tuổi. Chồng mợ là một người đàn ông bất hạnh, ông thất nghiệp, say xỉn, thường hay đánh đập mợ. Rồi mợ chịu không nổi, đem gửi con nhỏ làm con nuôi của một gia đình khác. Nhớ con, ngày nào mợ cũng khóc thành ra mù lòa. Sau đó chồng mợ chết, mợ sống một mình bằng sự giúp đỡ của xóm giềng, hoàn toàn không có một người thân. Nhiều lần mợ muốn đi tìm lại con nhưng phần vì mù lòa, phần vì gia đình họ đã chuyển địa chỉ nên mợ không cách nào liên lạc, vẫn mong mỏi một ngày gặp lại con mình.
Mợ nuôi tôi bằng cái tủ bán mấy thứ đồ lặt vặt và từ số tiền trợ cấp của Nhà nước dành cho chồng mợ. Dù nghèo nhưng tôi chưa bao giờ phải nghỉ học một buổi nào. Tôi luôn cố gắng học thật tốt để lấy học bổng của trường.
oOo
Tôi tin rằng những người mù luôn thấy và biết được những điều mà một người bình thường không bao giờ thấy. Chính vì vậy đối với tôi, mợ vẫn luôn là một người phụ nữ thông thái và chứa đầy bí mật.
Tôi không rõ người mù có thường hay mơ không và tự hỏi giấc mơ của họ sẽ như thế nào. Có phải chỉ toàn là một màu đen. Nhưng chưa một lần tôi dám hỏi một người mù nào, đặc biệt là mợ. Tôi sợ rằng mình sẽ làm tổn thương một ai đó. Dù vô tình hay cố ý, gây tổn thương cho một người cũng là một việc làm hết sức tồi tệ, mà tôi thì chẳng muốn thế bao giờ.
Dù vậy với bản thân tôi, từ lúc tôi còn là một con bé thò lò nước mũi đến bây giờ, lắm lần tôi bị người khác làm tổn thương. Khi nhỏ, tôi bị bọn trẻ trong xóm kêu mày là thứ con hoang, không ai nhận mày nên bà mù mới nhận mày về nuôi. Tôi đã khóc và chạy đi hỏi mợ rằng tôi có phải là con hoang. Mợ vẫn ôn tồn: “Con là một niềm hạnh phúc và mợ đã đem niềm hạnh phúc đó về!”. Tôi dần tập thói quen không quan tâm nhiều đến lời nói của thiên hạ. Càng lớn, tôi càng giải đáp được nhiều thắc mắc được đúc kết từ chính bản thân mình. Và tôi cảm giác rằng tự mình tìm ra đáp án luôn thú vị hơn khi ai đó chỉ cho mình. Tôi biết được nhiều thứ mình từng tự hỏi, nhưng chỉ riêng câu hỏi thuở bé về nơi cao hơn cả thiên đường vẫn không sao giải đáp được.
Kỷ niệm giữa mợ và tôi không nhiều, nhưng kỷ niệm nào cũng làm tôi không bao giờ quên được. Đó là lần cô giáo ra đề văn miêu tả một cảnh đẹp mà em từng đi đến. Tôi từ nhỏ đã gắn liền với mảnh đất này, chẳng được đi đâu khác, định miêu tả về nó thì hỏi ra đã có mấy đứa trùng ý tưởng. Tôi muốn miêu tả về biển, cái mà tôi đã từng nghe tụi thằng Hoàng, thằng Hùng nói đến hoài sau mỗi mùa hè.
Tôi chưa từng tới biển, chưa từng lên núi. Tôi không hỏi mợ vì tôi biết mợ cũng như tôi. Tôi đi ra nhà sách cũ tìm mua mấy quyển sách, chạy qua nhà hàng xóm hỏi cô ta về biển, cô ta gật gù diễn tả cho tôi: “Tao thấy rồi, trên tivi, biển lớn hơn sông Cái này vạn lần, màu xanh, cát trắng mịn, không phải sình lầy như sông, có sóng vỗ ngày đêm, cá tôm trù phú, có tàu to hơn cả ngôi nhà của ông M. giàu nhất vùng….”. Thế rồi tôi nảy ra ý định miêu tả con sông Cái, chỉ đổi thành màu xanh và cho rộng lên gấp ngàn lần. Tôi tường thuật chuyến đi biển với mợ bằng trí tưởng tượng của mình. Và tôi mộng mơ một ngày nào đó, tôi sẽ được đi ngắm biển một lần, cùng mợ.
Bài văn của tôi cô cho 8 điểm. Cô đọc lên trước lớp. Tụi bạn xầm xì, kiểu ghen tị trẻ con: “Nó xạo đó, nó chưa từng đi tới biển bao giờ!”. “Mợ nó bị mù, sao mà dắt nó đi!”. Tôi được điểm cao mà chẳng vui. Về nhà tôi òa khóc, đổ lỗi cho Mợ, rất vô cớ.
- Nếu mợ không mù, tụi nó đã không nói con như thế! Mợ bảo con là hạnh phúc đánh rơi, nhưng tụi bạn bảo con là thứ sao chổi xui xẻo, con bị bỏ đi chứ không phải đánh rơi gì hết. Và cũng chẳng có nơi nào là thiên đường, càng không có nơi gọi là cao hơn cả thiên đường. Con không tin những gì mợ nói nữa!
- Con không tin lời mợ sao?
- Không! Mợ không thấy đường mà biết gì?
Nói ra câu nói ấy rồi tôi thấy vô cùng ân hận. Tôi biết mình đã phạm một lỗi lầm vô cùng nghiêm trọng là làm tổn thương đến người mình thương yêu và yêu thương mình. Tôi thấy mợ im lặng, ngẩn ngơ. Tôi ước gì mình có thể rút lại lời nói của mình.
- Ừ, mợ mù!
Tôi thấy lòng mình đau nhói. Tôi bật khóc. Chạy đến ôm mợ.
- Mợ ơi, con thương mợ lắm, con sai rồi, mợ à!
Lần đó, mợ khóc cùng tôi.
- Con ngốc quá, khóc gì mà khóc…
oOo
Đó là một ngày gió lạnh nhiều hơn bình thường, tôi đang ngồi nấu thuốc trị nhức lưng cho mợ ở phía sau nhà, mợ gọi tôi ra gặp hai vợ chồng già. Họ có người bà con ở quê tôi, nghe nói đến hoàn cảnh của mợ nên có ý định nhận tôi làm con nuôi, hứa sẽ cho tôi ăn học đàng hoàng ở Sài Gòn. Nếu được ít ngày nữa họ sẽ lại đến và đón tôi đi ngay. Tôi vừa thích vừa buồn. Tôi nghe nhiều về Sài Gòn nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải xa mợ. Mợ sẽ sống thế nào nếu tôi không còn ở đây với mợ.
Tối đó, tôi nằm bên cạnh mợ và xoa bóp từng thớ thịt nhăn nheo, mềm rũn của mợ. Tôi nói với mợ: “Con sẽ không đi đâu hết nếu không có mợ!”. Mợ bảo: “Con phải đi, con hạnh phúc thì mợ cũng hạnh phúc. Mợ già rồi, còn sống được bao lâu, mợ tin con mợ sẽ về đón mợ đi nay mai! Nên mợ phải ở đây đợi con mình!”.
Mợ im lặng lúc lâu rồi nói: “Con nè, con đã biết được cao hơn cả thiên đường là đâu chưa?”. “Dạ chưa!”. “Thiên đường là nơi mà người ta quan niệm khi chết đi, những người thiện sẽ được đến, là nơi không có buồn đau, nước mắt. Nhưng không có nỗi buồn con sẽ không bao giờ hiểu được niềm vui, khi đã đến thiên đường, con sẽ lại nhìn xuống thấy bao người cơ cực mà chẳng thế làm được gì cho họ vì lúc ấy mình chỉ còn là linh hồn! Cao hơn thiên đường, là thực tại, khi con hạnh phúc và làm cho người khác hạnh phúc”.
Lúc ấy, tôi không hiểu lắm và cũng không mấy chấp nhận lý giải của mợ về nơi cao hơn thiên đường đó lại chính là thực tại.
Hôm sau, lúc tôi đi học về, mợ nói với tôi: “Con của mợ hôm nay đã đến đây, tìm lại mợ con à!”. Tôi mừng rỡ: “Thật sao mợ? Trời ơi, chị ấy đang ở đâu?”. “Nó về thu xếp công việc rồi, sẽ đón mợ ít ngày nữa…”. Tôi thấy mợ cười thật tươi. Ngần ấy năm sống với mợ, chưa bao giờ tôi thấy mợ cười tươi đến thế. Tôi đến ôm mợ. Cuộc đời mợ chờ đợi chỉ có thế. “Con giờ đã lớn khôn và có người tốt nhận nuôi, mợ an tâm phần nào!”. Những buổi tối hôm đó, tôi và mợ thường ngủ rất ít, tôi luôn cố gắng nói chuyện và dành thời gian bên mợ nhiều hơn.
Ba hôm sau, khi tôi đi chợ về thì không thấy mợ đâu, tôi hỏi người láng giềng: “Cô ơi, có thấy mợ đâu không?”. Người đàn bà bảo: “Mợ mày đi rồi, con của bà về đón bà ấy đi! Khổ một đời, chỉ mong được có thế! Vì vội quá, bà không kịp ở lại chào, nhưng bà ấy có nói sẽ tìm đến địa chỉ của mày ở Sài Gòn cùng con gái của bà!”.
Tôi nghe xong cứ nghĩ bà ấy nói đùa, chạy vào nhà tìm mợ nhưng không thấy. Tủ quần áo cũng không còn. Mợ đi thật. Tôi vừa buồn, vừa mừng cho mợ. Mặc dù trong lòng nhiều hẫng hụt vì mợ ra đi mà không gặp tôi lần cuối. Tôi không trách mợ, vì mợ đã nuôi dưỡng tôi ngần ấy năm. Vừa lúc đó thì cặp vợ chồng già ấy lại đến, hỏi ý tôi quyết định thế nào, tôi ngần ngừ đồng ý, vào thu dọn nhanh hành lý để đi. Mọi chuyện chóng vánh diễn ra khiến tôi cứ ngơ ngẩn…
oOo
Tôi lên Sài Gòn sống. Khoảng thời gian ấy tôi được ăn no mặc ấm, được dẫn đi biển, đi núi, nhưng không có mợ theo cùng. Tôi lao đầu vào học hành để không là một đứa tỉnh lẻ quê mùa dốt nát, tránh đi những ánh mắt dòm ngó khinh khi của một số bạn bè. Tất cả cuốn tôi đi làm tôi không còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều đến những kỷ niệm cũ. Thi thoảng, rất mông lung, tôi nhớ về mợ và tin tưởng rằng mợ giờ này cũng đang hạnh phúc giống tôi. Và tôi chờ đợi mợ sẽ đến thăm tôi, như mợ từng chờ đợi con của mình quay về.
Một ngày cuối tuần, đột nhiên tôi lại nhớ da diết căn nhà cũ nơi tôi từng sống bao nhiêu năm, tôi xin phép cha mẹ nuôi về thăm quê. Tôi tự hỏi căn nhà không người ở bao năm giờ đã như thế nào. Và mợ có hay về thăm lại căn nhà hay không?
Khi tôi vừa đặt chân đến khoảng sân nhỏ, gặp người hàng xóm vừa từ trong nhà mợ bước ra. Gặp tôi, bà mừng mừng tủi tủi, rưng rưng cầm tay tôi mà nói: “Tao xin lỗi mày… Ngày đó, mợ mày chẳng ai đón, bà bắt tao làm thế để mày chịu đi. Con bà ấy chết lâu rồi, chẳng ai đón bà ấy cả. Bà ấy bị ung thư thời kỳ cuối, chết chỉ sau lúc mày đi một tháng… Ngôi nhà tao vẫn giữ để thờ cúng!”.
Tôi thảng thốt bước vào trong nhà. Trên bàn thờ, ảnh mợ thời con gái cười thật tươi. Bức ảnh duy nhất mà mợ còn giữ lại. Nước mắt tôi ứa ra, cắn chặt răng mà ngực nhói đau như chưa từng bao giờ đau hơn thế. Tôi đã vô ý rời bỏ hạnh phúc của mình, cũng giống như ngày xưa cha mẹ từng rời bỏ hạnh phúc là tôi. Và tôi hiểu chắc chắn giờ này mợ đang ở nơi cao hơn cả thiên đường..
9/12/11
By GIANG
13:55
4 comments

20/11/11

Hồng phấn
Pink Lady Café một chiều đầy nắng dịu dàng. Hoa tường vi nở từng chùm hồng duyên dáng bên bức tường gạch cổ kính rêu phong như một bức tranh sống động đầy nghệ thuật. Bách mở laptop, lên mạng tìm truyện của em gái. Tùng ngồi ngay bên cạnh Bách, nhướn mày theo từng dòng chữ mà Tùng biết chắc chắn Cúc đã từng tỉ mẩn viết trong một buổi tối thức trắng.
Truyện viết về hai chàng trai đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ, có hoa tường vi nở từng chùm duyên dáng, và uống hai ly Cappuccino. Bách gọi 2 tách Cappuccino, chẳng hỏi Tùng thích uống gì.
Bách nhớ em gái. Khi Cúc còn sống, hai anh em chỉ chí chóe nhau mỗi chuyện tranh nhau cái tivi hay miếng bánh mẹ để dành, chẳng mấy khi anh hỏi han nó chuyện học hành hay bạn bè của Cúc. Anh chẳng thích cái tính hay ỏn ẻn của nó, luôn trẻ con như con mèo cứ bám váy mẹ, nên dù anh không thích cái gì, hễ Cúc thích, là anh sẽ... chặn không cho nó lấy bằng được. Mẹ kêu anh đầu to mà trẻ con, Cúc thì nhắc tới anh như một Peter Pan chưa lớn trong một câu chuyện nào đó của nó. Có lẽ anh chẳng hiểu gì Cúc thật, cho nên mới có chuyện khi bạn thân mình và em gái mình thành đôi, mà một tuần sau anh cũng chả biết gì cả. Không phải Tùng không nói, mà là hễ cứ khi nào Tùng nhắc đến em gái, anh đều gạt đi.
Đến một ngày biết tin Cúc sắp phải vào phòng mổ, anh mới giật mình nhận ra mình đã để quên quá nhiều thời gian bên cạnh nó. Anh cuống lên, muốn chăm sóc và cưng nựng nó, muốn hỏi han và quan tâm nó, nhưng mọi thứ đã trở thành thói quen. Cúc cũng bảo nó cũng chỉ thích anh nạt nó mỗi ngày, tranh giành với nó mỗi ngày để nó được đuổi bắt anh khắp nhà, tranh thủ véo má anh, mè nheo và kể tội anh với mẹ. Sự thực, anh mãi mãi là ông anh Peter Pan, chẳng bao giờ lớn. Ngày mổ, Cúc gục vào vai anh, mắt ươn ướt, nhưng rồi dứt khoát gạt nước mắt tự tin nằm lên chiếc giường trắng toát, môi mỉm cười. Hôm đó anh mới nhận ra, anh sống với tiếng chí chóe, vòi vĩnh quen thuộc như sống với cơm hàng ngày.
Cánh cửa phòng mổ đóng lại, giam giữ anh trong không gian nhợt nhạt của phòng chờ để rồi khi cánh cửa ấy được mở ra, thì cũng là lúc cả thế giới đóng chặt lại trước mặt anh qua làn nước mắt mặn chát.
Anh chưa kịp nói với Cúc là anh yêu nó và muốn chăm sóc nó, nhiều lắm ấy.
Cúc thích nước sơn móng tay mùi hoa hồng. Thật buồn cười đó lại là thứ anh nhớ rõ nhất về Cúc. Ở nhà, mỗi khi sơn một lớp móng tay mới, để hơi khô khô một chút là nó sẽ dí vào mũi anh, tròn xoe mắt mà hỏi: "Thơm không anh?" rồi cười hí hửng. Anh chẳng bao giờ nhìn cái móng tay của con bé quá 5 giây, cũng chẳng trả lời bao giờ ngó xem lọ nước sơn nó dùng hiệu gì mà tên loằng ngà loằng ngoằng. Nhưng anh luôn nhớ cái mùi nước sơn đó, mùi của hoa hồng mà anh luôn tưởng tượng đó là một bông hoa hồng màu hồng phấn, với những cánh hoa mỏng manh, giống với màu móng tay mà Cúc hay sơn.
Câu chuyện thứ mười lăm, Cúc lại viết về một cô gái có móng tay mùi hoa hồng. Cô gái thứ tám trong số mười bảy cô gái có-sơn-móng-tay.
Cappuccino thơm nhè nhẹ, một bàn tay nhỏ nhắn đặt những chiếc tách xuống bàn. Móng tay màu hồng phấn. Cảm xúc từ đâu đến trào ra khỏi ngực Bách đột ngột. Ánh mắt anh ánh lên những tia nhìn ngạc nhiên và bối rối, chiếu thẳng vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô gái phục vụ bàn. Đôi mắt cô gái cũng mở to, hơi giật mình trước cái nhìn lạ lùng của anh, nhưng không hề sợ hãi. Trên thế giới có cả triệu triệu màu hồng, nhưng Bách vẫn chắc chắn, những cái móng tay kia có màu và mùi của một bông hoa hồng phấn!
***
Tùng hiểu Bách. Biết bao lần Bách chọn một nơi nào đó thật giống trong truyện của Cúc, im lặng, đọc và cảm nhận, cho đến thuộc lòng, chỉ thế thôi, là thói quen của Bách trong một năm nay. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên Bách đang sống ở trong một câu chuyện. Hoa tường vi hồng dịu dàng, quán cà phê có những bức tường tróc ghẻ. Hai cốc Cappuccino nóng hôi hổi. Và cô gái có móng tay mùi hoa hồng phấn. Cứ như Cúc đang ở ngay đây, đang tan trong không khí và đang nhìn anh mỉm cười. Nụ cười tươi tắn và hạnh phúc hòa vào từng hạt bụi trong không khí, chui vào cơ thể anh rồi hút hết không khí trong đấy, khiến anh khó thở và run. Cô gái móng tay mùi hoa hồng phấn nhìn anh 2 giây, rồi lịch sự:
- Anh cần thêm gì không ạ?
"Thanh Trúc" - cái tên ghi rõ trên phù hiệu bộ đồng phục màu hồng dìu dịu.
- À không...
Bách giật mình bối rối, trốn tránh cái nhìn vừa rồi, chiếu ánh mắt qua lưng cô gái. Trúc cúi đầu bước qua sảnh. Chộn rộn, xào xạo trong lòng Bách...
***
Vàng
Pink Lady chiều trùm lên màu vàng ngon lành của nắng. Nắng rớt trong một giọt cà phê. Trúc thoăn thoắt nhặt những chiếc ly, cười lịch sự chào khách, hỏi khách, lướt đi như con thoi khắp sảnh. Nắng chạy theo chân, nhanh thoăn thoắt. Khi cúi thu dọn những chiếc ly trên bàn gần cửa kính, cô để ý thấy một chàng trai đứng ngoài chỗ để xe mấy giờ đồng hồ. Chàng trai đã nhìn cô như vật thể lạ sáng nay. Chàng trai với đôi mắt to và ấm như chứa nắng buồn, dạn dĩ và trưởng thành, nhưng có cái gì đó... lạ.
Ba tiếng sau, Trúc đẩy cánh cửa quán cà phê, bước ra khỏi không gian căng cứng mệt mỏi, căng thẳng, luôn phải đeo cái mặt lịch sự, luôn mỉm cười... Ánh đèn đường nhanh chóng ôm trọn lấy Trúc. Cô hít một hơi thật sâu, bước nhẹ xuống hè phố.
- Trúc!
Quay lại. Chàng trai nắng buồn trong mắt. Chẳng ngạc nhiên gì nếu anh ấy biết tên mình.
- Vâng? - Trúc giữ lại khuôn mặt lịch sự của một cô phục vụ.
Bách thoáng nhíu mày, hiểu cô đang giữ khoảng cách. Liếc xuống những ngón tay sơn hồng, giờ ngập trong ánh điện đường vàng vọt, chúng cũng nhuộm màu vàng.
- Trúc biết em gái tôi đúng không? Cúc ý?
Một cái tên đẹp và đáng yêu mang màu nắng, Trúc nghĩ.
Ánh mắt Bách ánh lên sự chờ đợi mong mỏi đã từng cố giấu kín bên trong cái vỏ và trưởng thành. Một cái vỏ dày muốn được giải thoát đến nhức nhối, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để bóc đi từng lớp. Trúc lắc đầu, thật chậm, mắt không ngừng theo dõi từng cử động trên gương mặt anh. Nứt vỡ. Cái hố to hoang hoác trong lòng anh giờ như lại đang thêm rộng.
Trúc cảm thấy có cái gì đó lộp độp trong lòng.
Mưa rào bất chợt đến, tí thì nhấn chìm hai con người nhỏ bé vào biển nước.
***
Đen
Dưới mái hiên, những giọt mưa to đua nhau rơi xuống vũng nước lớn lấp loáng phản chiếu ánh đèn đường vàng. Có ai từng từng tránh một cơn mưa, dưới mái hiên một quán cà phê vốn rực rỡ vào buổi sáng, nay lạnh lẽo vào buổi tối, nghe tiếng gió quây và đập những hạt mưa rầm rập, cùng với một người lạ và cứ thế im lặng trong một khoảng thời gian dài?
Mưa rất lãng mạn.Từ tiếng mưa thôi đã quá nhiều sắc thái. Giờ đây, Bách chỉ muốn ôm lấy những tình cảm, những cảm xúc lô nhô và sắc khía trong lòng, vo tròn rồi đập tan xuống đất, để mưa gột rửa và cuốn đi.
Trúc nhìn Bách từ sau lưng, nhìn cái bóng anh cô độc và dày vò trong màn mưa, mím chặt môi:
- Anh muốn vào quán ngồi chờ mưa ngớt không?
Trúc hỏi thế cho có lệ. Vì hôm nay taxi đi đầy ngoài đường, nếu thực sự muốn trốn tránh một cơn mưa, anh ta đã leo lên từ lâu và phóng thẳng về nhà.
- Cúc rất đáng yêu.
Không quay đầu lại đằng sau, nơi Trúc đang ngồi, Bách thì thầm, bắt đầu cởi bỏ những nút thắt chật chội và khó thở trong tim.
- Cúc thích nước sơn móng tay mùi hoa hồng, thích màu vàng, thích cười mọi lúc kể cả nó không vui, thích hoa tường vi hồng vắt qua những bức tường gạch, thích xem Cừu vui vẻ, thích ăn bánh chưng rán, thích được véo má, thích ngồi viết truyện trong một chiều mưa...
Lộp độp.
Bách nói nhiều, ngạc nhiên vì tại sao mình lại có thể nói nhiều thế trong khi những hình ảnh anh nhớ về Cúc chỉ gói gọn trong vài thước phim lẻ tẻ. Anh đã quên mất việc hai anh em luôn bên cạnh nhau, luôn quây quần ríu rít, dù cãi cọ, giận hờn… nhưng đó cũng chính là cuộc sống của anh. Anh luôn muốn đi tìm xem Cúc luôn làm gì, thích làm gì khi nó còn sống, nó có bao giờ yêu hay ghét anh nhiều không. Thật ra những điều bình dị ấy vốn luôn diễn ra xung quanh anh, hàng ngày.
- Cúc còn thích cừu vui vẻ nữa chứ. Nhiều tối, một thằng con trai to đùng ngồi cạnh đứa em gái gầy nhẳng, cùng cười ngô nghê cùng xem cừu vui vẻ, cùng đắp chung một chiếc chăn hoa, tranh dành nhau cái gối nhỏ và rình rập cái remote tới tận khuya. Cúc còn khóc khi nhìn thấy trên tivi cảnh người ta làm thịt chó nữa chứ....
Trúc im lặng lắng nghe. Mưa lớn dần.
Tại sao Bách lại nói những chuyện như thế với một người xa lạ là Trúc, không phải truyện gì khác mà lạ là chuyện về cô em gái của anh? Giống như Trúc đã quen anh từ lâu, giống như anh đang là một người bạn thân thiết đang cầm một cây bút vẽ lên những cảm xúc vào trái tim Trúc. Những cảm xúc ùa về đã nghẹn lại trong cổ, Bách ngừng nói, để nước mắt rơi một cách im lặng trong lòng.
Mưa dài, nhưng chẳng kéo dãn được tí ti cảm xúc nào trong Bách.
Trúc vốn thờ ơ với mọi việc, nhưng nhìn người con trai to lớn đang đứng im lìm dưới màn mưa Trúc hiểu, cả thế giới đang đảo lộn trong lòng anh. Trúc cũng từng như Bách, biết bao lần chỉ đứng nhìn trời trút mưa đầy vô tình xuống thế gian này, đầy oán trách, hối hận, từ khi Trúc chia tay Minh. Buồn, và tự dày vò mình. Tập thờ ơ, tập bàng quan với cả thế giới, để mọi thứ chảy qua các kẽ ngón tay mà không chút quan tâm. Trúc quên đi cả ước mơ được viết, cứ để mặc cho tâm hồn trai mòn với những thói quen, suy nghĩ mờ nhạt.
Chợt Trúc mỉm cười ranh mãnh, bước ra khỏi mái hiên, đứng dưới trời mưa to, mỉm cười, chìa tay về phía Bách:
- Đua xe đạp không?
Những hạt mưa to chảy xuống sống mũi Trúc, trượt qua môi, trượt qua nụ cười buồn, mà hào hứng. Bách nhìn Trúc dần ướt như chuột lột, rồi giơ tay nắm lấy bàn tay có những móng tay màu hồng phấn. Lao đi.
Sấm rền trên đầu, quật những vạt nước xuống ngày một mạnh.
Mưa lớn. Mặt đường loang loáng ánh đèn đường và ánh sáng từ những ngôi nhà hai bên đường hắt xuống.
Mưa lạnh buốt. Nhưng tỉnh táo và táo bạo hơn.
Trúc hơi loạng choạng, bám hờ vào Bách đạp xe bên cạnh. Hai con người trong màn mưa, nhỏ bé, hâm hâm, nhưng mở lòng. Hai trái tim, một nứt nẻ, một chai lì, phơi ra dưới màn mưa.
Đã lâu lắm rồi, Trúc quên mình ước mơ gì, mình nhìn thế giới như thế nào. Đã lâu lắm rồi, Trúc không ngồi lặng yên nghe mưa rơi và để cho lời văn chảy ra khỏi ngòi bút. Đã lâu lắm rồi, Trúc không nhớ mình đã yêu và muốn viết văn như thế nào! Trúc quên cách yêu và được yêu trở lại! Trúc nhớ Kiku, một người bạn trên mạng mà cô chưa bao giờ biết tên thật, hay thậm chí đơn giản là nhìn thấy cô ấy. Nhưng khi nói chuyện thân thiết với một người bạn mạng, cùng yêu văn đến cháy bỏng, cô thấy mình sống ra sống, mỗi hơi thở đều mang niềm vui. Kiku yêu tất cả mọi thứ đơn giản xung quanh, sống với những niềm vui nhỏ nhặt và những tình cảm được viết trên trang giấy.
- Em yêu anh! Trúc hét. Ngạc nhiên vì mình chẳng thấy rát trong tim, Trúc chẳng còn yêu Minh nhiều như cô đã từng nghĩ. Ngay cả khi cô nói câu này, cô cũng không nghĩ câu nói đó là dành cho Minh.
Có thể là dành cho cuộc đời của Trúc, để Trúc bắt đầu tập yêu lại chính mình.
....
Dưới làn mưa dày, Bách chắc chắn cô gái mỏng manh không nói câu "Em yêu anh" với anh và kì lạ là anh cũng không nghĩ cô ấy nói với người yêu của mình... Cô ấy nói như một sự giải thoát, một sự thoải mái, một sự bắt đầu, một sự "yêu"...
Cô gái đang gồng mình đạp xe cùng Bách trong một đêm gió mưa bão bùng này quả thật khiến anh nhớ Cúc tha thiết. Kì lạ là nỗi nhớ đó không làm anh giày vò và hối hận như những lần anh ngắm mưa một mình trong đêm và nhớ về em gái. Nó hơi ngọt, và thơm như mùi nước sơn móng tay hoa hồng, quấn lấy dạ dày anh. Giống. Đôi mắt nhuốm màu của sự mệt mỏi nhưng sáng bừng. Cái mặt nạ mà anh bóc ngay được ra mà không cần nói, dù chỉ trong suy nghĩ...
Bách nhớ ngày Cúc sinh cũng là một cơn mưa dài, anh, người ướt lượt thượt như con mèo bông vừa được giặt xong, chen vào giữa đám đông lô nhô, háo hức nhìn em bé đỏ hỏn, bé tí teo trong lòng ba. "Cúc!" - Bách đã reo lên và nằng nặc đòi đặt tên em bé như thế. Một bông hoa nắng được sinh ra trong một ngày mưa dài... Bách nhớ hồi trung học, tan học thì trời mưa to, hai anh em chẳng mua áo mưa, một phần vì sợ tốn tiền, một phần vì muốn thử điều gì mới mẻ, thế là quyết định lao như bay đi trong mưa, vừa đi vừa hú hét. Sau hôm ấy, hai đứa ốm một tuần không khỏi, phải nghỉ học ở nhà. Thế là lại giành nhau tivi, máy tính. Bách nhớ một lần Trúc ngồi viết truyện bên cái laptop, phóng tầm mắt ra ngoài khung cửa đầy nước mưa mà hát vu vơ...
- Anh yêu em!
Anh vẫn ích kỉ cả kể khi Cúc mất rồi. Anh lúc nào cũng chỉ nhìn thấy những vết thương của bản thân, mà không để ý tới ba mẹ ra sao. Cả Tùng nữa, là bạn thân mà anh không hề biết Tùng đau đớn thế nào, lúc nào cũng chỉ ỷ lại có Tùng bên cạnh...
Mưa lạnh buốt. Nhưng lòng anh dần ấm lại.Nước mắt chảy tràn.
Cả tuổi thơ của Cúc là bên anh. Cả niềm hạnh phúc Cúc nhấm nháp thường ngày cũng là bên anh. Với mỗi hình ảnh anh nhớ về Cúc, luôn là những hình ảnh Cúc nhõng nhẽo hay mỉm cười thật tinh nghịch. Những kí ức đó luôn đẹp và ấm, chỉ là anh chẳng đặt chúng dưới ánh sáng để mà ngắm và mỉm cười. Cúc đã sống một cuộc sống thật vui vẻ, đã có ước mơ và đi trên con đường dẫn tới ước mơ. Và có anh. Để mỗi buổi sáng ngủ dậy nó nhìn thấy, tối trước khi đi ngủ nó đánh răng cùng. Nó mong anh sống bằng kí ức hạnh phúc. Để luôn mở mắt sáng, và yêu...
Bách khóc không thành tiếng. Trong mưa thì như là anh chẳng khóc. Để mưa che hết đi những yếu đuối dồn nén, thả rông cho cảm xúc được chảy tràn.
***
Hồng
Trong một căn phòng nhỏ thó, trên chiếc bàn cũ mèm, có một lọ sơn móng tay mùi hoa hồng phấn hiệu Pink Lady and Beautiful Life, bên cạnh là một bức thư đã ố vàng...
"Trúc yêu.Mình không muốn gửi mail như mọi khi mà viết thư tay như thế này để Trúc có thể nhìn và nhớ nét chữ của mình, thật lâu. Một năm qua, mình luôn coi Trúc là bạn thân, dù hai đứa mình chưa bao giờ gặp nhau... Mình luôn mong chờ năm sau Trúc lên Hà Nội học đại học để hai đứa mình còn có thể gặp nhau tha hồ tám về văn học như Trúc mong muốn... Nhưng mình sợ là không kịp nữa rồi. Gửi Trúc lọ sơn móng tay mà mình yêu thích, cái tên nó cũng rất ý nghĩa đúng không? Pink Lady and Beautiful Life... Giờ thì Trúc khỏi thắc mắc về mùi hương của nó rồi nhé!
Mình sắp đi, có thể là chẳng bao giờ gặp Trúc trong Pink Lady như chúng ta từng hứa nữa. Pink Lady Café, hoa tường vi dịu dàng và bức tường gạch rêu phong...
Giữ ước mơ nhé! Cho cả tớ nữa...
Và Trúc à, hãy sống và hãy yêu đi, sống và yêu thật cuồng nhiệt vào!
Yêu Trúc nhiều,
Kiku."
Lọ sơn còn nguyên. Dưới chân bàn, la liệt những lọ sơn Pink Lady and Beautiful Life đã hết.
Kiku trong tiếng Nhật, có nghĩa là hoa cúc.
Ngoài trời vẫn mưa dài. Có hai con người đang xuyên màn mưa đen đặc, cả cười và cả khóc trong màn mưa...
4/11/11

Tôi chẳng biết đầu đuôi thế nào mà tự dưng chiều nay vừa mới dắt xe ra khỏi thư viện thì “gia đình yêu tinh” này lại chặn đường tôi thế này. Tôi vốn “hiền lành” chẳng nói gì thì dễ hiểu rồi. Thế mà nhóm ấy cũng cứ im lặng nhìn tôi chằm chằm từ nãy đến giờ, thử hỏi ai mà không sợ?
Tôi thấy “rối bời”. Mọi người đi qua đều nhìn vào như một hiện tượng lạ. Trời đang tối dần. Vào cái tiết Giáng sinh này không cảm thấy lạnh mới lạ.
- Mi phải có trách nhiệm với Thảo Oanh!
Cái giọng miền Trung nghe cộc cằn vậy đó. Phương Duyên – trưởng nhóm “cửu nữ yêu tinh” mở màn xóa tan đi cái không khí “khủng bố” nãy giờ. Nhưng, trời ạ, nghe đến hai tiếng “trách nhiệm” là tôi thấy rụng rời rồi! Má ơi, tôi có làm gì nên “nông nỗi” đâu mà lại có chuyện trách nhiệm ở đây? Mà lại còn liên quan đến Thảo Oanh, cô bạn ngồi cùng bàn nữa chứ. Chẳng lẽ cứ ngồi gần nhau là xảy ra chuyện “trách nhiệm” hả trời?
- Nhưng trách nhiệm gì cơ chứ?
Tôi hỏi mà rõ ràng là thấy mình run.
- Về “tương lai” của hắn. Hắn có tình cảm với mi nên mi phải có trách nhiệm.
- Ơ, mình…
- Không “Ơ” chi cả, nhóm cho “giao” hắn cho mi, điều nớ đã được quyết định và có hiệu lực ngay từ bây chừ!
Sau câu nói “quyết định” của Phương Duyên lần lượt 8 đứa con gái quay lưng “xuất quân” để lại Thảo Oanh và tôi… lại đứng nhìn nhau. Tôi chưa hiểu phải “trách nhiệm” thế nào với người con gái trước mặt mình đây.
- Linh không thích mình à?
Thảo Oanh nhỏ nhẹ. Cái giọng Huế bây giờ tôi mới thấy nó dễ thương.
- Ơ, mình… thực ra thì…
Hic! Bao nhiêu là từ hay ho học lỏm được trong mấy cuốn tiểu thuyết bây giờ cứ trốn đi đâu hết. Sau vài phút ngọng nghịu, tôi cũng nói được một câu rõ nghĩa:
- Mình đưa Thảo Oanh về nha!
Cô bạn không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu làm rung hai bím tóc làm tôi thấy… cũng chẳng biết nói sao nữa!
Thú thực từ thưở… dậy thì đến giờ, tôi chưa biết thế nào là tình yêu. Ba má tôi ở nhà vẫn thường xuyên ca cẩm vì chuyện tôi học đến năm 3 đại học rồi mà vẫn “mồ côi” tình yêu. Không biết đây có phải là bước ngoặt “trọng đại” trong lịch sử tình trường của tôi hay không nữa…
Tôi và Thảo Oanh đi bộ mất một đoạn cho đến khi tôi sực nhớ ra là mình đang dắt chiếc xe đạp! Chắc là Thảo Oanh nghĩ tôi thích lãng mạn. Cô ấy mà biết mình “đãng trí” thì chẳng biết để mặt vào đâu.
Khổ cái thân tôi, đến khúc cua gần vào hẻm nhà Oanh, bỗng nghe cái “Ầm”, cả người cả xe… “trườn” xuống đường.
- Răng rứa?
- Xin lỗi, tại vì mình hơi run…
Tôi vốn thật thà nhưng trong trường hợp này, kinh nghiệm… mới học được là không nên thú nhận vì bàn tay của Oanh vô tình đặt vào hông tôi khiến tôi mất “bình tĩnh”. Tôi cảm thấy hơi quê vì hành động “đo đường” vừa rồi. Hậu quả khá “thảm khốc”. Con ngựa sắt yêu quý của tôi bị cong veo “chân trước” còn “mỹ nhân” thì xoa chân, nhăn mặt.
Tôi khiêng chiếc xe “thương tích” của mình đến chỗ chú sửa xe trước mặt (không biết có bị “yểm bùa” gì không mà chỗ tai nạn lại sát quán sửa xe thế không biết).
Thảo Oanh có vẻ đau, nàng hơi nhăn nhó nhưng vẫn… xinh!
- Linh đỡ mình về nha!
Thảo Oanh đề nghị.
- Ờ, nhưng… làm thế nào nhỉ?
- Con trai Tây Nguyên ai cũng ngốc như Linh rứa hả?
- Mình…
Tôi dìu Oanh về. Lần đầu tiên trong đời tôi chạm vào một người con gái lâu như vậy. Hồi nãy Oanh chỉ mới đặt tay lên hông mà tôi đã té cái ầm, bây giờ tôi muốn ngất xỉu ở giữa đường luôn quá! Tôi im như thóc. Thảo Oanh cũng chẳng nói gì. Tự dưng tôi ước con đường dài thêm vài… kilomet nữa thì hay biết mấy. Nhưng câu chúc ngủ ngon của nàng khiến tôi “tỉnh mộng”.
- Oanh cũng ngủ ngon nha!
- Linh về cẩn thận nha! Cám ơn thật nhiều!
- Không có gì, Oanh vào nhà đi.
Tôi vừa quay về vừa cười tủm tỉm mà chẳng biết tại vì sao. Nhưng nụ cười chỉ kéo dài đến khi tôi chợt nhớ là mình không mang theo tiền trong túi. Thế nghĩa là con chiến mã sẽ phải nằm lại chỗ chú sửa xe. Thế đồng nghĩa với con đường về… Hic, tôi không dám nghĩ tiếp…
- Tối nay, sáu giờ, đón Thảo Oanh ở cổng trường, đưa hắn đi chơi giáng sinh nha!
Vẫn là Phương Duyên, cô bạn gọi tôi lại vào giờ ra chơi buông cho tôi một “thánh chỉ” khiến tôi chỉ dám… hạnh phúc một mình. Câu nói của cô bạn khiến tôi an tâm vào những cảm xúc đang tràn trong mình.
Tôi nói với người thu ngân ở siêu thị.
- Một máy cạo râu, một chai gôm sịt tóc Romano, một thỏi kẹo Chingum. Còn gì nữa không em?
Tôi “bấm bụng” tính tiền và hí hửng mang về phòng trọ để chuẩn bị cho cuộc “tân trang” dung nhan cho chính mình. Tất nhiên một thằng con trai nhút nhát và chưa được “nếm mùi” hẹn hò như tôi thì phải trải qua hơn 7 phút gọi điện cho ba mới có thể quyết định làm những việc “hoành tráng” như trên!
Tôi tự hỏi tại sao giáng sinh lại vào mùa đông? Tôi vốn không ưa cái lạnh. Và hiện tại, hình như cái lạnh đang làm tim tôi đập lia lịa (hay đó chỉ là sự đổ “vơ” cho thời tiết?). Hồi hộp… Hồi hộp…
5 phút… 10 phút… 30 phút… Mãi chẳng thấy Thảo Oanh đến. Hay tại tắc đường? Đêm giáng sinh mọi người đi chơi đông lắm. Nhìn các cặp đôi đi bên nhau hạnh phúc tôi bắt đầu… mơ ước. Nhưng Thảo Oanh vẫn chưa tới…
Mặc dù đang “đau khổ quằn quại” nhưng tôi vội quay mặt đi chỗ khác. Nhưng trời ạ, mấy đứa “yêu nữ” đã đi qua rồi lại còn quay lại làm gì nữa…
- Linh à? Thế Thảo Oanh chưa nói chi với mi sao?
Trang An, cô bạn gần nhà của Oanh trong nhóm “cửu quỷ” lên tiếng.
- Nói gì cơ?
- Hắn đi chơi với Tuấn rồi. Tuấn lớp Bưu chính viễn thông nớ.
- Sao???
(Một, hai, ba, bốn… Hic! Hic! Tôi đang đếm tiếng sét nổ ầm ầm trên đầu!)
- Hai đứa nớ có tình cảm với nhau mà mãi chẳng thấy thằng Tuấn ngỏ lời chi cả, tụi ni định “mượn” Linh “diễn” vài đường vào đêm ni cho thằng tê “sáng mắt” nhưng ai ngờ chưa kịp diễn thì chiều ni hắn mang một bó hoa to đùng đến tặng Thảo Oanh, thế là hai đứa hắn…
Nhỏ Hằng thêm vào “bi kịch” của tôi những “gia vị hãi hùng”.
- Ơ… thế à… Ừ…
- Chúc Linh giáng sinh vui vẻ nha!
- Ừ… mình… Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ…
Trời ạ! Vui gì được mà vui! Thế là tôi yêu… hụt à? Nhưng mà còn lời khoe với má là tôi sắp có người yêu thì phải giải thích thế nào đây?
(Nguồn: Áo Trắng)
2/11/11
Mấy ngày nghỉ, cả dãy trọ vắng vẻ. Mấy đứa ở lại của các phòng lại tập trung về phòng cái Thủy, nằm chơi, nói chuyện.Cả lũ còn đùa”Đúng là, khoảng trời dành cho hội độc thân.”
Con gái mà, bao nhiêu chuyện để nói, từ chuyện cái áo, cửa hàng nào rẻ, nhưng đồ nào đẹp, đến chuyện giảm cân, rồi chuyện tình củm, ẩm ương không ra gì….hết chuyện, lại nhảy sang chuyện người khác:
- Hôm nay, cái Hằng lại đi với thằng khác đấy.
- Lại bồ mới à?
- Chắc vậy, nhìn nó ăn mang phát ớn, chắc lại đi nhà nghỉ rùi.
- Haizzz, nó không thuộc tầng lớp tụi mình mà.
Cái Hằng luôn là tiêu điểm để mọi người nói tới. Cũng là sinh viên như bọn tôi, cũng thuê phòng trọ như chúng tôi. Chỉ khác là bọn tôi cứ 2 đứa một phòng, thì riêng mình nó một phòng. Nó là đứa ăn chơi, cái ấy thì ai cũng biết, vì nhìn quần áo nó mang thì rõ. Nhưng được cái nó hòa đồng, và xởi lởi, nên trước đây cả xóm chơi cũng vui vẻ lắm.
Nhưng từ khi sau vụ đánh ghen của bà vợ nọ, khi nó và người yêu đóng cửa ở trong phòng, cái nhìn của bọn tôi cũng khác hẳn. Chúng tôi e dè hơn khi tiếp xúc với nó. Mọi người bĩu môi, xe máy, quần áo, đồ trang sức cũng là ông bồ cấp. Và nó đang làm bồ nhí cho ai đó. Không hợp với gái quê chúng tôi chút nào. Chúng tôi xem nó là tiêu điểm để nói xấu sau lưng, là cái gương để tránh. Nó biết ý, cũng không hồ hởi với chúng tôi như trước nữa, nó sống lặng hơn, thu mình hơn.
Đang liên miên, thằng bé con nhà cô chủ nhà xuống, đòi chị Thủy bật xem chương trình “Quà tặng cuộc sống”. Ngạc nhiên: ”Em xem chương trình ấy làm gì?”
- Vì nó, giống phim hoạt hình mà chị, nhưng hôm nay ti vi mẹ em không mở được.
Chỉ cần, vào google, gõ vài chữ là ra cả loạt. Cho nó chọn, nó chọn video có cái cảnh mấy cậu bé có cái chỏm đầu để ba, đúng là trẻ con.
Nội dung bộ phim rất đơn giản, khi thầy giáo vẽ một vết chấm đen, trên trang giấy trắng, rồi hỏi cả lớp, các em thấy gì? Lũ học trò đều nói”vết mực đen”. Thầy giáo hỏi vặn lại “Sao các em không thấy cả tờ giấy trắng, phần lớn diện tích tờ giấy mang màu trắng, vậy sao ta chỉ chú ý đến vết mực đen nho nhỏ kia, không phải vì nó nỗi bật, mà vì các em đã quá chú ý đến nó? ”
Kết thúc phim khiến con người ta phãi ngẫm nghĩ. Ngoài đời cũng vậy, chúng ta thường quá để ý những lỗi lầm của người khác, mà không để ý đến những điểm tốt của họ. Cũng như trong cuộc sống, ai cũng có lỗi lầm, như “vết mực” này. Nhưng không chịu nhìn lại lỗi của mình để sửa mà chỉ hay chú ý đến những lỗi lầm của người khác để chỉ trích,l ên án. Chúng ta nên để ý đến những ưu điểm, những tính tốt của người khác hơn là bắt bẻ, cố nhìn vào điểm xấu của họ.
Xem xong, thằng bé vẫn cười tít mắt với mấy mái đầu của các cậu học trò trong phim và đòi xem tập khác. Nó bảo chuyện này, giống chuyện cô giáo đã kể ở lớp. Có lẽ thằng bé còn nhỏ, để không nhận thấy thái độ đã thay đổi trên khuôn mặt chúng tôi. Đúng là nội dung phim không đơn giản như thời gian 5 phút của nó. Cả bọn im lặng, không ai nhìn ai, hình như đứa nào cũng có cảm xúc riêng.
Tôi vội liên tưởng câu chuyện lúc nãy về cái Hằng “Chúng tôi chỉ biết nhìn vào cái điểm xấu của nó, để mà bàn tán, mà không là nhớ hôm cái Nga phòng tôi bị ngộ độc thức ăn, nó cũng cuống cuồng lo lắng cho con bạn thân mình thế nào. Cũng nhờ nó chở đi, mà may mắn con Nga nhanh chóng làm thủ tục nhập viện. Nó cũng là đứa hòa đồng, tốt bụng,cũng không tiếc gì để giúp đỡ mọi người. Hình như, sau cái chuyện nó bị đánh ghen, chúng tôi đã có cái nhìn khắt khe về nó quá. Luôn luôn nghĩ xấu cho nó, mà không để ý nó đã cố gắng thay đổi…..
Leouis Nizer cũng đã từng nói “Khi bạn chỉ ngón tay về một người nào đó, bạn hãy nhớ rằng có 3 ngón tay khác đang chỉ vào chính bạn”. Con người không có ai là hoàn hảo cả, khi họ có lỗi lầm, chúng ta nên nhìn họ với ánh mắt cảm thông, chia sẻ hơn là soi mói họ đúng không nhỉ. Vì cũng chưa chắc gì bạn đã là người hoàn hảo.
Chỉ một bài học nhỏ trong cuộc sống, mà đến giờ tôi mới nghiệm ra. Không bằng một thằng bé tiểu học. Có lẽ mỗi ngày tôi cũng nên dành ra 5 phút này để học lại những gì mà tôi đã quên từ “quà tặng cuộc sống này vậy”

Vì ngày ǝm đến là ngày rơi mùa hè. Bầu trời lấp lánh những cánh hoa như sao tỏa bay.
Dường như là vẫn thế ǝm không trở lại, mãi mãi là như thế ɐnh không trẻ lại. Dòng thời gian trôi như ánh sao băng...

















